Prima Doll Encore
06-12: Hoa văn bông tuyết (12) -Kết-
<< Chương trước    Mục lục    Chương kế tiếp >>

Yukiha: “Trông cô giờ dễ nhìn hơn chút rồi đấy.”

Nhà kho bên cạnh bến cảng, giờ đây đang được sử dụng thay cho căn cứ dã chiến.
Yukiha liếc qua bộ dạng của tôi, rồi thở hắt ra một hơi.


Tôi đang khoác lên mình bộ quân phục màu xanh thẫm cùng áo choàng phấp phới. Đây là bộ đồ dự phòng tôi mượn từ Yukiha. Phần quanh ngực có hơi chật một chút, nhưng thôi cũng đành chịu. Vận bộ đồ này sau một thời gian dài, tôi chợt cảm giác như tâm thể của mình được chấn chỉnh lại.

Yukiha: “Cô có thể điều khiển Hình nhân Cơ khíMechanica rồi chứ?”
Yukiha: “Cô đã nhận được mệnh lệnh chiến đấu rồi sao?”

Nagi-san đã hủy đăng ký làm chủ nhân của tôi. Đối với người đó, hẳn đây là một quyết định cay đắng.
Không còn trong tình trạng đang sửa chữa nữa, tôi trở lại tiền tuyến với tư cách Hình nhân Tự hànhAutomata của Hoàng Quân.

Yukiha: “Khoảng một nửa bọn họ đã lên được tàu chuyên chở rồi. Karasuba, nhiệm vụ của cô là bảo vệ trong khi người dân di tản. Chúng tôi giao cho cô ba Hình nhân Cơ khíMechanica. Lên tàu với họ đi.”
Yukiha: “Rõ ràng quá còn gì, tôi phải ở lại hòn đảo này để đẩy lùi quân Lobelia.”
Yukiha: “Cô đang muốn nói tôi không đủ khả năng đấy hả? Quân Lobelia ở mức độ này…!”
Yukiha: “...... Thiếu tá bận lắm. Khi nào quay lại nhớ đi nhận mệnh lệnh chính thức đấy.”

Rời khỏi kho, tôi hướng tới chỗ bến cảng.
Một con tàu chuyên chở nặng khoảng 600 tấn đang thả neo ở đó. Hẳn nó là chiếc thuyền Thiếu tá Okunomiya đã dùng để tới đây. Ngay lúc này, những người dân di tản đang xếp thành hàng, lũ lượt nhồi nhét bản thân lên tàu. Một quân nhân nghiêm giọng nhắc nhở họ bỏ lại hành lý không cần thiết.
Có một cô bé đang đứng tách khỏi hàng người đó mà nhìn trân trân ra ngoài biển.

Rosa: “A……”

Khi thấy tôi, nhất thời trông em có vẻ nhẹ nhõm.
Tuy nhiên, vừa nhác thấy bộ quân phục này, sắc mặt em thay đổi rõ rệt.

Rosa: “Bộ trang phục đó…”
Rosa: “......”

Biểu cảm của em trở nên cứng nhắc. Gương mặt em chan chứa vẻ bối rối và thất vọng. Em cụp mắt xuống.


Dù vậy, cũng không phải là tôi đã thành thật với em ấy.
Tôi ngồi xổm xuống trước mặt em. Nở một nụ cười dịu dàng nhất có thể, tôi giải thích.

Rosa: “...... Em…”

Bờ môi nhỏ nhắn kia, bị em cắn thật chặt.

Rosa: “Em ghét… Hình nhân Chiến đấu của Hoàng Quốc…”

Câu hồi đáp ấy hoàn toàn nằm trong dự liệu.
Tôi mỉm cười chấp nhận những lời đó.


Tôi rút từ trong túi ra một hũ mứt tầm xuân nhỏ.

Rosa: “...... Khỏi.”

Tuy nhiên, Rosa lại không nhận nó.

Rosa: “Chúng ta… đâu còn là bạn nữa.”

Vẫn trưng ra vẻ mặt cười khổ, tôi đứng dậy.

Rosa: “Tôi biết rồi.”

Tôi quay gót, lặng lẽ rời khỏi nơi đó.
Nhấc ủng lên, tôi bước qua dòng người bằng những sải chân đều nhau tăm tắp.
Bỗng, biển lọt vào tầm mắt tôi.
Bầu trời sớm mai ráng đỏ, nhuộm lên cả đường chân trời.



Chất làm mát đột nhiên chảy ra từ khóe mắt tôi.
Không được trở nên đa cảm.
Bởi Hình nhân Chiến đấu không cần đến những thứ như ‘thương cảm’.


Tôi quay mặt đi để không bị dân đảo trông thấy, rồi ra sức kìm nén lòng mình.


Dù thế, cảm xúc vẫn cứ trỗi dậy.
Tôi thầm khóc, cố ngăn lại những cơn nấc nghẹn.

*                            *                            *

Một làn khói đen nhả ra từ ống khói của con tàu quân dụng.
Có vẻ như động cơ đã vào guồng, chỉ một chốc nữa là xuất cảng thôi.

Yukiha: “Karasuba, đến lúc lên tàu rồi đấy.”
Yukiha: “Từ số 13 đến số 15, dùng đi.”

Trong nhà kho là hàng dài Hình nhân Cơ khíMechanica cục mịch.
Đếm ra thì có khoảng 15 cỗ máy. Lặng lẽ đứng trước chúng, tôi nhắm mắt, tập trung tư tưởng.

Yukiha: “Karasuba?”
Yukiha: “Cô đang làm gì vậy? Tại sao cô lại khởi động từ cỗ số 1? Không…”

Đôi mắt của tất cả những Hình nhân Cơ khíMechanica ở đây, đều đồng loạt tỏa ra một sắc đỏ.

Yukiha: “Cô đang làm cái quái gì vậy hả?! Chẳng lẽ cô không thể điều khiển đàng hoàng nổi một Hình nhân Cơ khíMechanica hay sao?!”
Yukiha: “Cái gì…?”
Yukiha: “Lại nói nhăng nói cuội cái gì thế hả?! Đừng có đùa với tôi!”
Yukiha: “.......?!”

Đôi mắt của Yukiha chuyển màu đỏ rực sáng.
Thế nhưng, cô ấy lại không thể lấy đi quyền chỉ huy khỏi tay tôi.

Yukiha: “Cái—?!”
Yukiha: “Cô đang muốn nói gì chứ hả?!”
Yukiha: “Điều đó là trái với mệnh lệnh!”
Yukiha: “Là Hình nhân mà sao cô lại tự tiện…”

Phải, vô cùng tự tiện.
Tôi đã luôn mong mỏi được trao cho một mệnh lệnh. Tôi đã luôn khao khát được trao cho một lý do để sống.
Vậy nên, tôi đã không thể hiểu những gì Nagi-san… chủ nhân từng nói.

Yukiha: “Vì chiến thắng vĩ đại của Hoàng Quốc chứ còn gì nữa!”

Tôi nhẹ nhàng chạm vào chiếc túi từ bên ngoài. Cảm giác như đang sờ một cái hũ nhỏ. Chúng tôi đã cùng dùng bữa trước lò sưởi, cùng cười với nhau, và cô bé đã gọi tôi là bạn bè—

Yukiha: “Cô có biết mình đang nói cái gì không hả?!”
Yukiha: “Dừng lại đi, Karasuba… Dừng lại đi!”

Sau khi tôi ra chỉ thị, đám Hình nhân Cơ khíMechanica từ từ lại gần Yukiha.


*                            *                            *


Con tàu chầm chậm xuất cảng.
Trước khi tàu rời bến, đã có chút xích mích giữa các quân nhân, nhưng vốn dĩ đang trong tình thế nguy cấp nên chuyện đó cũng trở nên vặt vãnh.
Chỉ có Karasuba tôi, các Hình nhân Cơ khíMechanica và một số đơn vị cố thủ là còn ở lại hòn đảo. Chúng tôi đã nói lời chia tay cuối cùng với người dân di tản.


Những làn khói ngả màu đen đang thoát ra từ chiếc cặp sau lưng tôi.
Trong lúc chỉ huy các Hình nhân Cơ khíMechanica, lồng ngực tôi tựa hồ bị một vật đâm vào liên tiếp. Đúng như chủ nhân nói, tôi vẫn chưa được sửa xong hẳn. Dù cho khả năng chỉ huy đã tạm thời trở lại, nhưng kết cuộc cơ quan lý luận của tôi cũng sẽ không thể chịu nổi. Nói vậy thôi, nhưng nếu chỉ dốc sức trong một ngày thì sẽ không sao đâu. Tôi phải thử.


Ngay khi tôi toan quay lưng về phía con tàu…

Nagi: “KARASUBAAAAAAA!!!!”

Một giọng gào thét vọng đến từ biển.
Trên boong tàu chật ních người, chủ nhân đang nhoài người ra mà hét về phía này.

Rosa: “CHỊ KARASUBAAAA!!!!!”

Đồng thời, có cả hình bóng của một bé gái.
Cô bé ấy bình thường rất trầm lặng, thế mà giờ đây lại run rẩy mà dồn sức hét lên to nhất có thể.

Nagi: “Tôi sẽ sửa em! Dù cho em có thành ra thế nào đi chăng nữa, tôi chắc chắn sẽ sửa em một lần nữa cho xem! Nên là… hãy chờ tôi nhé!!!”

Hết một nửa của những lời đó bị khản hẳn đi.
Phải khuếch đại tối đa năng lực thính giác, tôi mới nghe ra được giọng ngài.

Rosa: “Em xin lỗi, chị Karasuba…!”
Rosa: “Em… đã nói những lời cay độc với chị…! Nhưng thật ra không phải vậy đâu…!”
Rosa: “Những khi ở bên chị em thấy vui lắm…! Em muốn chúng mình mãi mãi, mãi mãi là bạn bè!”
Rosa: “Vậy nên, xin chị đừng chết nhé…!!”

Con tàu quân dụng phun ra một cuộn khói đen lớn.
Âm thanh ấy đã át đi tiếng hét của hai người bọn họ.
Dẫu vậy, đối với tôi thì thế đã đủ rồi.


Ngay cả khi sống sót sau trận chiến này, thì tôi cũng chẳng thể nào toàn vẹn được.
Nhược bằng cơ quan lý luận của tôi không bị làm sao… nhược bằng nó có thể được sửa lại…


Những lời này, không khác chi nguyện cầu.
Một tiếng nổ rền vang.
Ngọn lửa bừng nở trên nền tuyết trông như thể một bông hoa.
Trận pháo kích của Lobelia đã bắt đầu rồi.
Không thể cứ đứng đây khóc tiếp được nữa.


Ngay khi tôi giơ tay phải lên, các Hình nhân Cơ khíMechanica di chuyển đồng bộ không lệch một li.


Tôi phi thân vào chiến trường nơi những cột lửa bùng lên khắp chốn.
Tin tưởng rằng, phía trước vẫn còn đó ánh sáng chiếu rọi.





Kịch bản: Okano Touya ‧ Minh họa: Maroyaka ‧ Lồng tiếng: Kusunoki Tomori (Karasuba)
Người dịch: Tennouji Akane ‧ Hiệu đính: Minata Hatsune